doc truyen su huyen dieu cua dinh menh
phòng, chông thiên tai; Quyêt dinh sô 2577/QÐ-UBND ngày 15/10/2020 cùa UBND tinh vê kê hoach triên khai thvc hiên Quyêt dinh sô 987/QÐ-TTg ngày 09/7/2020 cùa Thü tuóng Chính phù, Quyêt dinh sô 2888/QÐ-UBND ngày 1 /11/2021 cùa UBND tinh vê viêc ban hành Kê hoach phòng, chông thiên tai giai
huyen Ea H'leo và nhà máy chê bién tinh bêt sán Quán Quân xã Ea Kiét, huyën Cw M'Gar. Tðng công suât cúa 4 nhà máy là 86.000 tán tinh bêt/näm, nhu càu Iwqng sän nguyên lieu häng näm lên tói 300 - 350 ngàn tân, Do vây, cây sän Iàm ra dên dâu dwqc các nhà rnáy thu mua hêt dén dó. Bên cenh dó,
Xem Phim Cuoc Goi Luc 0 Gio Đạo diễn:Nguyễn Danh Dũng Với sự tham gia của: Đình Thơ, Diễm My, Tấn Bo, Lê Bê La, Minh Tiệp, Hoa hâu Thủy Hương, Công Ninh, Cát Tường, Kiều Linh, Ngọc Lan, Mai Sơn, Mc Đình Hiếu, Huy Cường, Bảo Khương, Quốc Hùng Production:: N/A Thể loại: Phim Hành Động, Phim Tình Cảm, Phim Tâm Lý Phim nước
Truyen Giai Dieu Tren Trien Doc -Giai điệu trên triền dốc Yuki kodama. Truyen Dem Huyen Thoai - Dem Huyen Thoai -Đêm Huyền bởi adminbao. 09-04-2016 06:37 PM. 9: 9: Truyen Chia Khoa Dinh Menh -Chìa khóa định mệnh -Notoyama keiko.
Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh - Chương 03 Tác giả: Lệ Ưu Đàm Nguyễn Mộng cảm thấy cực kì bối rối. Trái tim cô đập kịch liệt, nhưng mà ở trước mặt Vệ Cung Huyền, cô không khác gì một ở đứa trẻ con, tùy ý anh muốn làm gì thì làm Mà lúc này đây, anh tựa hồ không giống những lần trước. Trước kia, trước kia anh ít chú ý đến những khúc dạo đầu!
Site De Chat Et De Rencontre Gratuit Sans Inscription. Sau khi Vệ Cung Huyền ra cửa, Nguyễn Mộng mới thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không thích không khí như vậy, cho dù là đang ở cùng người đàn ông mình cô và Vệ Cung Huyền có một khoàng cách rất lớn, lớn đến mức cô không có lòng tin có thể thu ngắn lại. Hiện tại cô không có nguyện vọng gì lớn, chỉ mong anh không cần từng chút một có những hành động gây hiểu lầm như ra thì ngày thường cô ở nhà cũng không có chuyện gì làm, trừ quét dọn vệ sinh chính là tắm táp thay quần áo rồi đi làm, nhưng kể từ bọn họ kết hôn Nguyễn Mộng liền tự tiện chủ trương sa thải người giúp việc, cô chưa cùng Vệ Cung Huyền thương lượng qua, dù sao người đàn ông kia cũng không quan lúc Nguyễn Mộng chuẩn bị ra ngoài, Vệ Cung Huyền gọi điện trí nhớ của cô, điện thoại nhà này gần như không ai gọi đến, ngay cả cha mẹ chồng cũng không, họ có số riêng của Vệ Cung ra thì kiếp trước cô thật xấu hổ. Làm bà xã của Vệ Cung Huyền 13 năm, cô ngay cả điện thoại cá nhân của anh cũng không nên khi nhận được điện thoại của anh thì Nguyễn Mộng kinh ngạc, cằm thiếu chút nữa rớt xuống. Đầu kia, thanh âm của Vệ Cung Huyền rất trầm thấp, rất có từ tính, rất êm tai, cho đến khi thanh âm của Vệ Cung Huyền hơi lớn chút, cô mới hoảng hồn, bỗng nhiên lấy lại tinh thần.“Mộng, em có đang nghe anh nói không? Ngăn trái bàn đọc sách trong thư phòng có một tập văn kiện, em đưa tới đây giúp anh.”Không, không phải thế chứ?…“Anh không thể nhờ người khác đến lấy giùm ư? Thế còn tài xế …”Nguyễn Mộng theo bản năng liền muốn cự tuyệt,Đầu kia thanh âm của Vệ Cung Huyền kỳ quái hỏi“Tại sao? Em đưa không phải sẽ nhanh hơn rất nhiều sao?”Nếu như không phải là cô quá khác thường, anh cũng sẽ không bởi vì mê hoặc mà quên mất hôm nay hội nghị muốn dùng phần văn kiện quan trọng Mộng há miệng, nhưng cái gì cũng không thể nói ra, mặc dù không nhìn thấy Vệ Cung Huyền, nhưng mà khí thế của người kia thủy chung đều tồn tại, cô nào dám nói gì.“…. A, em hiểu rồi….”“Đừng có cố ý trì hoãn thời gian, một giờ sau anh cần phải dùng, đi đường cẩn thận.”Cố ý trì hoãn thời gian…. Cô vẫn chưa làm gì sao anh lại biết *o*,Nguyễn Mộng bất giác bĩu môi “Nha.”“Vậy, anh cúp trước, “Cô đáp một tiếng, vội vàng chạy vào thư phòng đi tìm văn kể là kiếp trước hay kiếp này, cho tới bây giờ cô cũng không có bước vào thư phòng lần kiếp trước có một lần, hình như sau khi có con trai, cô đến thư phòng quét dọn, lúc đó thư phòng không khóa cửa, cô nhìn thấy ảnh người phụ nữ kia cùng Vệ Cung Huyền, sau đó Vệ Cung Huyền chưa từng quên khóa cửa thư là kỳ quái…. Hiện tại sao lại không có khóa?Nguyễn Mộng vừa tìm văn kiện vừa thấy kì kiện của Vệ thị được để trong túi giấy chuyên dụng rất rõ ràng, mở ngăn kéo ra là thấy. Cô cũng không dám sờ loạn đồ vật bên trong, nhanh tay cầm văn kiện nghĩ một chút, thuận tay khóa cửa lại. Cô không dám xác định rốt cuộc là Vệ Cung Huyền quên khóa cửa hay vẫn là vì mình đã khóa, để bảo đảm mình không bị hiểu lầm, cô vẫn là khóa lại thì tốt về phòng thay âu phục đi ra ngoài, vẫn là màu sắc trang nhã. Mặc dù thân thể hai mươi ba tuổi, nhưng tâm, tính cả kiếp trước cũng ba mươi ba tuổi, Nguyễn Mộng đã sớm không còn thích xanh đỏ loè loẹt phô trương, mà là như cầu nhỏ nước chảy không màng danh lợi, người lớn lên, dĩ nhiên chính là sẽ thay đổi Mộng không biết lái xe, cho nên đón taxi mà đi, đây là lần đầu tiên cô danh chánh ngôn thuận đến công ty Vệ là vừa đến đại sảnh liền bị ngăn cản. “Tiểu thư, xin hỏi cô…”Nhìn nhân viên lễ tân, Nguyễn Mộng có một chút tự ti, cô ấp úng nói“Cái đó…. Tôi tới đưa… ách, đưa văn kiện cho Vệ tổng.”“Vậy xin hỏi cô thuộc công ty nào?”Nhân viên lễ tân vẫn chuyên nghiệp như cũ, nở nụ Mộng theo bản năng nắm túi hồ sơ trước ngực“Ừm…, tôi không ở công ty nào cả…”“Vậy cô là…?”Xem ra cũng không giống mấy nữ nhân ong bướm hay theo đuổi tổng tài, bởi vì nhìn hoàn toàn không có tính chất uy hiếp!Nguyễn Mộng gấp đến độ ót cũng đầy mồ hôi.“Là Tổng tài để quên văn kiện ở nhà*, tôi nhận được điện thoại mới…”*MTY ở đây editor để là “để quên văn kiện ở Liễu gia”, mình tra khắp cũng không biết Liễu gia là chỗ nào, nên đổi lại theo đúng bản convert.Lời nói bị cắt đứt“A, cô nhất định là người giúp việc nhà tổng tài phải không?”Cô há miệng, không có trả lời, chỉ là mơ hồ ừ một tiếng, nhân viên lễ tân lập tức nói“Vậy cô đưa văn kiện cho tôi , tôi giúp cô đưa lên.”Ha, có cơ hội để gặp mỹ nam sao có thể bỏ qua a!Nguyễn Mộng có chút khó khăn, trong điện thoại giọng nói Vệ Cung Huyền cho thấy văn kiện rất quan trọng. Cô có ngu đi nữa cũng biết không thể tùy tiện đưa cho người ta, nhưng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt cười đến cao hứng như vậy vì sắp được gặp mỹ nam mà , cô không tin tưởng cho lắm.“Thế nào, chẳng lẽ cô không tin tôi sao?”Thấy người phụ nữ béo trước mắt tựa hồ không vui, nhân viên lễ tân lập tức đổi sắc mặt, nhưng vì thấy Nguyễn Mộng đang cầm văn kiện trên tay, cô ta vẫn cố gắng duy trì nụ cười miễn cưỡng“Tôi nói mang nhất định sẽ đưa lên, đưa cho tôi nhanh lên một chút…”Nói xong lại còn đưa tay tới muốn cầm, Nguyễn Mộng bị cô ta hù sợ, vội vàng lui về phía sau mấy bước, cà lắm nói“Không, không cần, tự tôi đưa đi là được rồi…”Sắc mặt của cô nhân viên kém hơn, hừ một tiếng hỏi “Cô có gì chứng mình mình là người giúp việc nhà Tổng tài? Ngộ nhỡ cô có lòng dạ bất chính thì sao? Tôi không thể tùy tiện cho cô lên?”Nguyễn Mộng nuốt ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói“Hay cho bảo vệ…”Bị cô nhắc nhở như thế, nhân viên lễ tân nhướng mày, lớp trang điểm tinh tế tựa hồ thay ta đương nhiên là xem thường người giúp việc cùng dân quê, Nguyễn Mộng lại một thân mập mạp như vậy, giống như những người phụ nữ chuyên làm những công việc thấp trên thực tế công việc làm gì có phân rõ sang hèn, chỉ cần không thẹn với lòng, lại có thể nuôi sống bản thân.“Tôi nói cái cô này, rốt cuộc tới nơi này có rắp tâm gì, tôi tốt bụng giúp cô đưa lên, cô còn làm bộ làm tịch? Một người giúp việc cũng không biết thân biết phận mà!”Nguyễn Mộng bối rối cực kỳ, thanh âm của cô nàng này hơi lớn, người trong đại sảnh cũng bị hấp dẫn nhìn lại, vô số tầm mắt nhìn vào Nguyễn ràng mặc trên người y phục cực bảo thủ, không có một tấc da phơi bày bên ngoài, nhưng cô vẫn cảm giác mình giống như bị lột sạch trước mặt mọi người, tất cả mọi người đối với cô chỉ chỉ chỏ chỏ, đều đang cười nhạo mấp máy môi, muốn giải thích, nhưng một chữ đều nói không ra trước cô nghiện thuốc bị đám chó săn theo dõi đưa chuyện xấu lên báo, cô cũng chịu vô số ánh mắt xem thường cùng khi dễ như vậy, ngay cả ban ngày ra cửa, trên đường cái mọi người hướng về phía cô cười. Nụ cười tràn đầy giễu cợt cùng khinh bỉ, giống như cô là loại virut lây lúc Nguyễn Mộng sợ đến muốn tông cửa xông ra, một giọng nói giải cứu cô. Có lẽ là ảo giác của Nguyễn Mộng, nhưng chính là một khắc kia, cô cảm thấy cái thanh âm kia tràn đầy ánh mặt trời“Đã xảy ra chuyện gì?”Cô quay đầu, từ trong thang máy chuyên dụng của Tổng tài, một người đàn ông mặc Âu phục màu xám bạc bước ra. Nói là mặc cũng không thỏa đáng, bởi vì áo khoác được khoác ở trên người, mở rộng, làm lộ ra một mảng da màu lúa mạch, trên mặt còn mang theo nụ cười, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, mái tóc màu trà nhạt, thân hình thon nhân viên lễ tân lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt cùng một khắc trước đối với Nguyễn Mộng hoàn toàn khác nhau“Ôn Phó tổng, sao ngài lại xuống đây?”Ôn Dư Thừa cười cười“Đương nhiên là phụng mênh đại tổng tài xuống đón người.”Thấy anh đi về phía mình, khắp người đầy ánh mặt trời ấm áp khiến Nguyễn Mộng không tự chủ được lui về phía sau…. Có lẽ cô ở trong bóng tối đã lâu, thật sự là không thích ứng được với người như vậy“Là cô sao? Cung Huyền muốn tôi đón cô? Anh ta quên cho cô giấy thông hành, nhưng mà hình như anh ta đã gọi cho nhân viên lễ tân, bảo cô mang lên mà?”Nhân viên lễ tân sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới, vội vàng nói“Tôi có nói với người giúp việc, không, là vị tiểu thư này, không cần làm phiền cô ấy mang lên, có lẽ cô ấy còn có chuyện phải làm.”Nguyễn Mộng vội vàng nói theo“Ừ, tôi còn có chuyện phải làm, Ôn Phó tổng, làm phiền anh…”“Đã đến đây rồi, cần gì phải gấp gáp như vậy? Đi, tôi dẫn cô lên tham quan một chút.”Vừa nói vừa kéo tay Nguyễn Mộng. Nguyễn Mộng giật mình vì sợ, để cho anh kéo đi, trước vẻ mặt kinh hãi của mọi người trong đại đến khi vào thang máy, tay chân Nguyễn Mộng vẫn luống cuống. Cô ôm chặt văn kiện trong tay, cắn môi không dám nói lời nào.“Người giúp việc, cô nói thế với nhân viên lễ tân?”
Nguyễn Mộng cẩn thận từng li từng tí liếc sắc mặt Vệ Cung Huyền, trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng vẫn là nhắm mắt nói“Lỗi là không nên muốn chạy trốn.”“Đúng…”Vệ Cung Huyền gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, đôi tay đưa tới nắm chặt hông của cô, lần nữa ôm cô trở về trong иgự¢ mình, ngón tay không an phận ở trên eo cô vuốt Mộng không sợ nhột, nhưng là anh vuốt ve vô cùng nhẹ, giống như là phiến lông vũ. Trong lòng cô lại chột dạ, không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy eo bị động vào ngứa ngáy tê dại.“Vậy bây giờ em phải bày tỏ áy náy thế nào đây?”Bày tỏ áy náy?… Mặt Nguyễn Mộng ¢ươиg ¢ứиg một chút, cười gượng“Về sau, đợi đến về sau hãy bày tỏ, có được hay không?”Thấy Vệ Cung Huyền lắc đầu, mặt bánh bao trong nháy mắt trắng bệch,“Không, đừng á…”Muộn rồi. Cả người đã bị Vệ Cung Huyền dễ dàng ôm cô ném tới trên giường…Vệ Tiểu Bảo mở một đôi mắt to nhìn ba mẹ kỳ quái động thủ, cái miệng nhỏ nhắn không răng cười toe toét, cũng không biết đang cười cái lần bị Vệ Cung Huyền ngăn chặn, Nguyễn Mộng cũng biết không chạy được rồi, cô cầu xin tha thứ, tựa như nhìn anh, cho là anh có thể bình thường mà bỏ qua cho biết vừa nhìn, trong mắt đại thần lại phát ra ra tia sáng lạ thường, hiển nhiên là sắp đói điên rồi. Môi hồng bị cắn, môi lưỡi thuộc về phái nam nóng bỏng nhét vào, cô muốn nói chuyện, nhưng một chữ cũng phun không đến khi Vệ Cung Huyền nguyện ý buông cô ra, Nguyễn Mộng ngược lại trầm mê, không cách nào tự kềm chế rồi, đôi môi đỏ mọng sưng phồng, đôi mắt ướt rượt nhìn Vệ Cung Huyền, hợp với gương mặt mềm non nớt của cô, càng thêm mị tay nhỏ bé cũng không khỏi tự chủ đặt trên bả vai Vệ Cung Huyền, thật ra thì tại sao cô lại không muốn cùng anh thân cận chứ? Chỉ là bởi vì mới ra tháng, trên người có nhiều chỗ còn bị rạn do sinh con, cảm giác không thoải mái nếu cho anh thấy thật không tại cũng bị anh áp đảo rồi, cô còn có thể nói gì?Đợi đến khi Vệ Cung Huyền bắt đầu chui vào иgự¢ cô, Nguyễn Mộng rốt cuộc mù mờ ngỡ ngàng phục hồi tinh thần lại, cúi đầu cầu khẩn“Đến phòng tắm, đến trong phòng tắm làm được không anh?”Vệ Cung Huyền vội vàng hôn cô, môi lưỡi không ngừng dao động ở trên hai иgự¢ đầy đặn, thỉnh thoảng cắn đỉnh ภђũ ђ๏ค non mềm, thỉnh thoảng ʍúŧ chặt đầu ภђũ ђ๏ค, lời nói của Nguyễn Mộng anh ngược lại không sao nghe cùng Nguyễn Mộng nóng nảy, bắt đầu giãy giụa, cô không ngừng mà hướng một bên con trai nhìn sang, đã nhìn thấy Vệ Tiểu Bảo mở đôi mắt to nhìn về hướng này, giống như đang nghiên cứu bọn họ đang làm vừa xấu hổ vừa vội, cuối cùng không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là hung hăng nắm tóc Vệ Cung Huyền“Á…”Vệ Cung Huyền bị đau, ngẩng đầu“Sao lại nắm tóc anh?”Giọng nói rất uất ức. Anh có thể không uất ức sao? Làm trâu làm ngựa hơn chín tháng anh vui vẻ chịu đựng, ai bảo đây là hai tiểu tổ tông – một là vợ anh một là con trai lại nhịn nửa tháng, anh cũng không coi như không, dù sao cô đang trong tháng, anh cũng không phải là cầm thú, dĩ nhiên biết cái ngày ở cữ này đối với người phụ nữ mà nói cần phải kiêng Giờ còn không cho sờ không cho hôn thật không phải là ép anh sao? Thật không dễ dàng đem cô áp đảo, cô lại còn túm tóc anh!!!Nguyễn Mộng cố nén xấu hổ, sờ sờ nơi mình túm tóc anh“Đau không?”“Đau, đặc biệt đau.”Vệ Cung Huyền đem đôi môi mỏng dính lên trên mặt cô hôn, rồi lại hôn. Nguyễn Mộng mấp máy miệng, nhỏ giọng mà nói“Đến phòng tắm có được không anh? Hoặc là đi phòng khách… Tiểu Bảo đang nhìn đấy.”Đại thần lúc này mới chú ý tới Tiểu Bảo đang mở đôi mắt xoe tròn chuyển động, cười nhạo một tiếng, nắm áo gối lên che mặt Tiểu Mộng giật mình, vội vàng ngăn cản, anh lúc này mới bồng cô lên ra khỏi phòng ngủ. Nguyễn Mộng cho là anh sẽ mang mình đến phòng khách, nào biết kết quả lại là đi thư phòng!Đây là lần thứ hai cô vào nơi này, bình thường khi quét dọn cô đều cố ý để nơi này lại cho Vệ Cung Huyền, hiện tại vừa tiến vào, mới mẻ, thật là mới mẻ Nhưng nếu như cô nhớ không lầm, nơi này hình như không có giường mà?Nhìn đôi mắt ௱ôЛƓ lung của vợ yêu, Vệ Cung Huyền cười, đẩy một đống lớn văn kiện cùng đồ dùng làm việc trên bàn xuống, dọn ra chỗ ngồi trống, sau đó đem bảo bối ngoan trong иgự¢ thả Mộng khẩn trương níu lấy cổ áo của anh, cái ௱ôЛƓ trần trụi ngồi ở trên bàn làm việc lạnh như băng , cho dù có khí ấm, cũng không nhịn được sợ run cả người“A, A Huyền…” ~ Anh muốn làm gì?“Ngoan…”Vệ Cung Huyền buông cô ra, hai tay chống chung quanh ở thân thể cô, đem lấy cô cả người vây lại, cũng không có ᴆụng phải cô.“Bảo bối ngoan, há môi ra cho ông xã hôn cái nào.”Nguyễn Mộng ngoan ngoãn hở môi hồng, đầu lưỡi bị Vệ Cung Huyền hút đi, hai người môi lưỡi quấn lấy lẫn nhau, cô không nhịn được lấy tay đặt lên Ⱡồ₦g иgự¢ của иgự¢ đầy đặn không ngừng thở hổn hển, hai đỉnh khỏa tươi ướƭ áƭ như hồng bảo thạch, sưng đỏ trướng lớn, cô đều đã không còn mảnh vải che thân rồi, nhưng anh lại quần áo chỉnh tề, chỉ có tóc rối loạn một thể mềm mại bị đẩy ngã. Trong lúc Nguyễn Mộng trầm mê trong những nụ hôn thì Vệ Cung Huyền đã đem quần áo ở nhà cởi ra làm đệm ở trên bàn, làm thời điểm cô nằm xuống không đến nỗi bị ra ở trước mặt anh là một cỗ thân thể tuyệt đẹp, da trắng noãn, đường cong lả lướt, иgự¢ cao ௱ôЛƓ nở, khắp cả người trơn bóng như ngọc không chút tỳ Cung Huyền không nhịn được ép người xuống, thân thể tʀầռ tʀʊồռɢ kề lẫn nhau, không nhịn được phát ra một tiếng than thở.“Bảo bối ngoan… Em càng ngày càng gợi cảm hơn rồi.”Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Mộng đỏ lên, hai chân khó chịu cong lên, muốn khép lại, lại bị Vệ Cung Huyền một tay đẩy ra, cả người chen lấn đi vào, đầu gối vuốt ve chỗ kín mềm mại của cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không có cách nào cự tuyệt, cuối cùng không có cách chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc anh giày vò.“Bảo bối ngoan… Em còn nhớ rõ lần trước em ở phòng làm việc của anh dáng vẻ ra sao không? Cũng một kiểu như hiện tại vừa mềm lại vừa non, phía dưới lại ướt?”Anh cười nhẹ, đưa tay đến ɠιữα đùι cô sờ soạng một cái, chạm tay cầm nắm một mảng trắng Vệ Cung Huyền nói như thế, Nguyễn Mộng xoay mình nhớ tới lần bị anh làm lần đó trong phòng làm việc, cũng giống như hiện tại.“Anh rất muốn ૮ɦếƭ rồi, ít ngày trước còn có thể nhịn, mấy ngày nay nằm mơ cũng nằm mơ thấy anh làm em đến mức ướƭ áƭ, chất lỏng giàn giụa, mà em thật là hư, còn không cho ông xã ᴆụng, em muốn ɢɨết ૮ɦếƭ anh sao?”Vệ Cung Huyền mang theo oán khí hung hăng gặm cô một Mộng khẽ run rẩy, cô, cô bây giờ là thật rất nhạy cảm a, bình thường không có việc gì anh liền thích ở bên cạnh cô thổi khí hoặc là sờ một chút, làm cho mình bây giờ giống như một tiểu ᗪâᗰ ô….Nguyễn Mộng lắc lư đầu, Vệ Cung Huyền lại nói“Bảo bối ngoan, em có muốn hay không, hả? Có muốn hay không?”Cô dĩ nhiên sẽ không nói muốn, đỏ mặt đánh anh“Cũng phải làm nhanh chút!”Vệ Cung Huyền cười nhẹ, đưa tay vào túi áo ngủ lục lọi ra thuốc bôi thật là nhịn quá lâu, sợ rằng không có đủ thời gian dạo đầu, hay là làm trơn trước như thế sẽ tốt tí dược ra tay, đầu tiên bôi chính mình cho tốt, sau đó đến Nguyễn Mộng, cô cắn môi, cảm thấy ngón tay Vệ Cung Huyền xâm nhập trong cơ thể, lạnh như băng, thuốc vừa được tiếp xúc ở mật huyệt mềm mại lập tức nhanh chóng tan ra, trở thành trơn trượt ẩm Cung Huyền cũng không tốn nhiều thời gian, nhịn nữa anh thật sự sẽ phải ૮ɦếƭ bất đắc kỳ tử rồi, dùng lực đẩy eo một cái, liền chen vào….Gần một năm không có làm rồi, nơi này của cô còn lại chặt lại non, sau khi sinh tựa hồ cũng ảnh hưởng nhiều đến thân thể mềm mại của Cung Huyền cố nén, hung hăng nhấn Nguyễn Mộng một hồi , tay run run sờ cặp ✓ú đầy đặn của cô, cúi đầu Mộng là phụ nữ, phụ nữ dĩ nhiên cũng có tính ՐêՈ Րỉ mấy tiếng, hai chân không tự chủ được mở rộng thêm, bầu иgự¢ đầy sữa đã bị Vệ Tiểu Bảo 乃ú trước đó, Vệ Cung Huyền cũng chỉ có thể ʍúŧ được một chút xíu sữa còn lại mà lầu bầu ngẩng đầu lên, rất là bất mãn nói“Bốn tháng, bốn tháng sau cho Vệ Tiểu Bảo dứt sữa.”Mặt bánh bao đỏ lên, không có trả lời, Vệ Cung Huyền đâm càng lúc càng nhanh, Nguyễn Mộng có chút không chịu nổi, cô che bụng mình, cảm giác giống như từ nơi đó lồi ra một cây khổng lồ, cô có chút sợ, rụt một Cung Huyền đang gấp đỏ mắt cao hứng, bị cô co rụt lại như vậy, càng thêm cảm thấy không tay liền ôm Nguyễn Mộng lật xuống bàn dễ dàng , để cho cả hai khuỷu tay cô chống đỡ ở trên mặt bàn, đưa lưng về phía anh, cái ௱ôЛƓ tròn phúng phính nhếch ௱ôЛƓ tròn đầy trăng hồng cứ như vậy hiện ra ở trước mắt anh, huyệt khẩu bên ngoài ướƭ áƭ, cùng hạt trân châu mềm mại, phía trên dính nước đọng trong Cung Huyền nhìn đến mê muội, ở lỗ nhỏ cọ xát một cái lại chen vào…Nguyễn Mộng bị anh đâᗰ ᗰạᑎᕼ vào, cả người cũng nhào tới trên mặt bàn, иgự¢ bị cái bàn cấn làm đau, nhưng hạ thân thì khoái cảm như thủy triều, trong lúc nhất thời mắt cũng mê muội, không biết đến đây là ở thiên đường hay địa Cung Huyền càng làm càng dũng mãnh, Nguyễn Mộng nào phải là đối thủ của anh, giỏi lắm cũng có thể chống đỡ mấy hiệp liền cầu xin tha thứ, nhưng cô càng cầu xin tha thứ Vệ Cung Huyền lại càng hăng hái đâm cô càng Mộng nằm ở trên bàn, trong lòng thâm khóc, ô ô ô, cô nếu sớm biết tới hậu quả như thế, sau khi ở cữ liền chủ động ôm ấp yêu thương rồi!Đây quá không khoa học rồi, cùng kiếp trước một chút cũng không giống nhau! Tại sao cũng một người đàn ông cấm dục sẽ trong nháy mắt trở thành sắc ma, nhưng ở kiếp trước chẳng hề muốn động đến mình?“A Huyền… A Huyền anh nhẹ một chút nha, người ta đau…”“Ngoan.”Vệ Cung Huyền cúi đầu hôn bờ lưng trần trụi của cô, bàn tay vuốt vuốt eo nhỏ.“Không đau, bảo bối ngoan lợi hại nhất.”Lợi hại, cô lợi hại chỗ nào vậy!Nguyễn Mộng càng muốn khóc, cố tình khoái cảm trong thân thể để cho cô lâm vào cảnh nước sôi lửa rất thô, lại rất to, mỗi lần hòa nhập cô luôn cảm giác mình giống như là bị xé thành hai nửa, cái ௱ôЛƓ bị ᴆụng bắt đầu tê dại, không cần nhìn cũng biết khẳng định đỏ bừng một mảng Cung Huyền nhìn cái ௱ôЛƓ trắng như tuyết nõn nà trước mắt này, phía trên tràn đầy vết đỏ cùng những dấu tay do anh tạo ra, mỗi một cái anh đâᗰ ᗰạᑎᕼ, thạch hoa thịt non này sẽ dao động mạnh, phát ra tiếng thanh thúy “bành bạch”…Mỗi lần rút ra cắm vào, dụ ∀ọηg tráng kiện trên liền dính đầy ái dịch, bảo bối ngoan đang đáp lại làm một lát, như vậy khiến bảo bối ngoan nằm ở trên mặt bàn cũng không phải là chuyện tốt , Vệ Cung Huyền kéo hai cánh tay Nguyễn Mộng, từ phía sau nắm bờ vai thơm của cô, đôi môi mỏng tìm được cô, ʍúŧ ra đầu lưỡi cô không chịu Nguyễn Mộng mê ly cho hôn, gương mặt đỏ hồng, hai chân đứng trên mặt đất cũng run, anh cố tình giống như chơi không có đủ, còn nắm cả cô đi về hướng cửa thư Mộng đại khái trong lòng còn có chút ý thức, không muốn động, cô nào dám động chứ, vừa động, vật tráng kiện kia trong người cũng không an phận nhảy lên, chân cô cũng mềm nhũn, toàn thân một chút sức lực cũng không có, căn bản không nhúc Cung Huyền cố tình muốn cô đi, ở bên tai cô dịu dàng mềm giọng dụ dỗ“Bảo bối ngoan, mau, đi, đến phòng khách.”Bên tai cô dịu dàng mềm giọng dụ dỗ“Bảo bối ngoan, mau, đi, đến phòng khách đi.”Không cần… cô mới không cần đi phòng khách!Nguyễn Mộng muốn lắc đầu mà cự tuyệt, nhưng đầu lưỡi bị anh ʍúŧ ở trong miệng, nói không ra lời, chỉ có thể theo Vệ Cung Huyền ở sau lưng ᴆụng một bước nhỏ một bước nhỏ hướng ra phía bước đi, cả người cô liền run run, hai chân run đến mức đi không vững, nếu không phải Vệ Cung Huyền ôm cô, chắc chắn cô đã té đọc sách tới cửa cự ly chẳng qua cách có vài mét, nhưng Nguyễn Mộng đã đi hơn nửa một bước cô liền mang theo nức nở dừng một lát, cái ௱ôЛƓ đang kẹp vật nam tính của anh, anh vừa không có dừng lại, đã thế còn không ngừng kéo ra đưa vào, cái này căn bản là trừng phạt cô!Rầm rì thật vất vả đi ra ngoài, cho dù chính là nhà mình, trong nhà không có người khác, Nguyễn Mộng vẫn cảm thấy vô cùng xấu toàn thân cao thấp đều không mặc gì, hai chân bị buộc mở rộng ra, thật vất vả ngừng, cô muốn kẹp chặt cũng không được, chỉ có thể không ngừng run rẩy.“A Huyền… A Huyền em thật sự biết sai rồi, anh nhẹ một chút, nhẹ một chút có được hay không?”Cô khóc đáp lại nụ hôn của Vệ Cung Huyền, đáng thương cầu Cung Huyền từ trước đến giờ sẽ không cự tuyệt cô bất kỳ yêu cầu gì, nhưng mà ngoại trừ ở tại thời điểm âи áι. Anh đặc biệt thích Nguyễn Mộng bị mình làm cho thần chí không rõ kêu gào cầu xin tha thứ, bộ dáng nhỏ nhắn run rẩy đó, đáng thương đó, làm anh muốn đem cô nuốt hết vào coi là một loại hứng thú tệ hại, giống như là cậu bé ở vườn trẻ luôn khi dễ cô bé con mà mình thích. Vén váy, véo mặt, cũng chỉ là phương thức khác thường biểu đạt tình yêu mà cùng cũng đến phòng khách, anh liền đem Nguyễn Mộng áp đảo ở trong ghế này rất mềm, không cần lo lắng cô sẽ có nơi nào không thoải mái, lại làm một lát, bảo bối ngoan ngay cả giọng nói cũng khàn Cung Huyền nhíu nhíu mày, anh còn chưa có hết hứng, tiếng kêu của bảo bối ngoan anh còn muốn vậy xiết chặt chiếc eo nhỏ mềm mại, lại buộc cô từng bước từng bước đi về hướng tủ Mộng không khóc nổi nữa, cô hừ hừ, thanh âm yếu ớt, từng bước nhỏ đi trên thảm trải sàn, chờ đến trước tủ lạnh, cô tiết Cung Huyền lấy sữa tươi ra cho cô, Nguyễn Mộng không thể nào uống trôi anh chịu dừng lại thì thôi, anh cố tình đang lúc cô uống sữa càng không ngừng tiến công!Nguyễn Mộng thật vất vả hút vào một hớp, lại phun ra, màu trắng sữa tươi từ khóe miệng cô chảy xuống, nhỏ giọt trên cặp ✓ú đầy đặn, dọc theo đỉnh hông bảo thạch, cuối cùng vẩy trên sàn tình cảnh đáng thương của cô, Vệ Cung Huyền vừa đau lòng lại cảm thấy buồn cười, nhìn Nguyễn Mộng tay nhỏ bé cầm cái ly rung động, thích thú nhận lấy, mình uống một hớp lớn, sau đó mớm cho cô. Nguyễn Mộng cũng đang rất thân thê non mềm kiều diễm, Vệ Cung Huyền đem Nguyễn Mộng áp đến trên bồn rửa, liều ૮ɦếƭ triền sàn nhà tràn đầy nước đọng, Nguyễn Mộng tiết một lần lại một lần, Vệ Cung Huyền cũng bắn nhiều lần, nhưng anh vẫn là không thỏa cùng giọng nói của Nguyễn Mộng khàn hẳn, nước mắt giàn giụa, cái ௱ôЛƓ sưng vài ngày đến mức chỉ có thể nằm sấp mà Cung Huyền mỗi ngày ôn tồn dụ dỗ, vừa làm cơm lại vừa thoa thuốc, nhưng trời vừa tối lại bắt đầu khi dễ Mộng kêu trời không thấu, kêu đất không nghe, cũng chỉ có thể theo anh, chỉ cần không làm quá mức, cô cũng không nhiên, nếu như cho Nguyễn Mộng thêm một cơ hội, cô sẽ không dám vì sợ bị thấy thân hình xấu sau khi sinh mà nghĩ biện pháp trốn tránh đại thần, bởi vì cuối cùng thua thiệt vẫn là cô a!
Tác giả Lệ Ưu Đàm Thể loại hiện đại, trùng sinh, gương vỡ lại lành, sủng, sắc H Số chương 70 Chương PN 3 Chương Tình trạng Full Văn án Mở mắt ra, một mảnh tối đen. Trên giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi hại. Quay đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không lâu. Nơi này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.” Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này? Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 tuổi. Nhưng cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như vậy. Nhưng mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một cái. Cô không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có! Tất cả mọi người đều cho rằng bọn hắn mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ quên. Đứa nhỏ… Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân kia. Nhưng mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với cô. Nguyễn Mộng, kiếp trước mi làm người quá thất bại rồi! Đừng bị văn án lừa tình, truyện này cực sủng, cực sắc, cực ngọt ngào và có chút cảm động sẽ làm bạn muốn rơi lệ, tuyệt đối không ngược. Đây là quá trình kể về một cô gái mập xấu xí hung dữ, bị chồng ruồng bỏ lâm vào thói hư tật xấu đến chết đi. Sau khi trọng sinh là quá trình từ cô mập biến thành mỹ nữ như thế nào. Còn nam chính là một người hướng nội, lạnh lùng chỉ biết công việc, lại vì sao biến thành thê nô, con đường từ Liễu Hạ Huệ đến Sói đói là như thế nào. Tính cách nữ chính Nguyễn Mộng thì hơi bạc nhược, nhút nhát và khép kín, Vệ Cung Huyền – nam chính – nhìn cô thì luôn nghĩ đến hình ảnh con thỏ trắng mềm mại, run rẩy trước miệng con sói đói là anh. Nói chung là kiểu nhân vật tiểu bạch thỏ và có thể khiến người đọc không thích nổi tính tình, hoặc cái nguyên nhân Cung Huyền yêu Nguyễn Mộng. Thậm chí có nhiều phân đoạn người đọc có thể thấy nữ chính toàn hoang tưởng ra sự lạnh lùng của nam chính, đóng vai nạn nhân trong khi chẳng thèm chăm sóc bản thân rồi bị phản bội lại còn đổ lỗi. Tuy vậy, đây là một câu chuyện không chỉ về tình yêu mà còn là quá trình thay đổi bản thân mỗi con người, yêu quý chính mình hơn và sáng suốt hơn để giữ gìn hạnh phúc. Nếu bạn thích ngọt ngào, sủng, sắc, đặc biệt là cái mác 20+ rất chất lượng đó thì nhảy hố cũng không tồi đâu.
Vệ Cung Huyền cũng không miễn cưỡng cô, lập tức đi vào phòng Mộng xác định anh đã thật sự đi vào phòng tắm rồi, mới vụng trộm đem áo sớmi của anh mặc Cung Huyền dáng người thon dài, cơ bắp rắn chắc, tuy rằng thoạt nhìn có chút gầy, nhưng trên thực tế lại phi thường cao to, cho nên cho dù là mập mạp Nguyễn Mộng cũng có thể mặc sớmi của quần áo là quá trình rất thống khổ, tuy rằng thân mình đã được anh lau chùi qua, nhưng cảm giác đau đớn vẫn không giảm Mộng cắn răng mặc xong quần áo, hai chân bước xuống giường mang dép lê, chờ Vệ Cung Huyền tắm xong rồi tự mình tắm hương của anh lưu lại ở trên người cô càng lâu, cô lại càng không thể khống chế được bản thân muốn đặt niềm tin vào người đàn ông này. Nếu đã không thể tin vào, cho nên chỉ có thể tránh xa là tốt nhất có thể cam đoan bản thân sẽ bị tổn thương lần nữa. Sau khi Nguyễn Mộng sống lại xem như đã hiểu một ít đạo lý, cô đã chết qua một lần, rốt cục cũng hiểu rõ cái gì kêu là thời điểm thích hợp rời này… Chỉ cần người phụ nữ kia xuất hiện, cô liền xoay người bước đi, cam đoan một chút cũng không lưu có lẽ có lưu luyến, nhưng quyết không do miên man suy nghĩ, Vệ Cung Huyền đã từ trong phòng tắm đi Mộng lập tức đứng lên, thắt lưng bỗng đau nhói, mắt thấy vừa sắp té xuống đất, đang cho rằng bản thân sẽ tiếp tục làm bạn với sàn nhà lần nữa. Vệ Cung Huyền đã tay mắt lanh lẹ, tiến lên một bước liền bắt được thắt lưng của cô, mang cô tới giường, mặt mày nhăn nhó“Sao lại không cẩn thận? Cũng không phải không biết bản thân đi đường không xong.”Nguyễn Mộng bị anh nói mặt đỏ lên, kiếp trước lúc cô vừa cùng anh kết hôn chính là như vậy. Chỉ cần Vệ Cung Huyền nhìn cô một cái cô sẽ thẹn mà sau này, từ khi anh rời đi, cô không còn loại thẹn thùng này nữa. Mỗi lần nhìn thấy anh, cũng chỉ còn lại nước mắt, cùng với hèn mọn khẩn tới bây giờ anh cũng chưa từng quay đầu liếc nhìn cô một cái, cho tới bây giờ cũng không. Thật giống như Nguyễn Mộng cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi.“Muốn tắm rửa?”Thấy Nguyễn Mộng không trả lời, Vệ Cung Huyền lại này Nguyễn Mộng gật đầu, anh nhanh chóng nâng Nguyễn Mộng lên dễ dàng. Nguyễn Mộng giật nảy mình, vội vàng cự tuyệt“Em, em có thể tự đi…”Vệ Cung Huyền cắt ngang lời của cô“Không biết là ai đã té ngã đến hai lần!”Nói xong cũng không có ý định nghe Nguyễn Mộng nói lời vô nghĩa, trực tiếp đi về hướng phòng vừa mặc áo sớmi còn chưa tới mười phút lại cởi ra. Nguyễn Mộng xấu hổ không chịu nổi, ngồi ở trong bồn tắm lớn, xem người đàn ông luôn luôn cách xa cô xoay người xả nước giúp cô, dưới làn nước ấm đầu cô loạn thành một đoàn, ngay cả Vệ Cung Huyền cầm bọt biển đi tới cô cũng không chú ý, còn ngoan ngoãn duỗi thân, nâng cánh tay để anh có thể dễ dàng tắm rửa cho đến lúc cô có phản ứng, Vệ Cung Huyền đã sớm giúp cô tắm rửa xong xuôi, còn giúp cô mặc cái áo sớmi mới. Nguyễn Mộng hoảng sợ, theo bản năng đem người đàn ông trước mặt đẩy Cung Huyền không chú ý, thế là cả người đều bị cô đẩy ngã xuống đất, trong phòng tắm nền gạch sạch sẽ tuy không trơn… Nhưng không cónghĩa là không có nước, vì thế bộ quần áo sạch sẽ của anh cũng bị làm nhíu nhíu chân mày, giây tiếp theo liền bắt đầu cởi áo trên người Nguyễn Mộng xuống. Nguyễn Mộng thấy vậy liền phát hoảng, nhưng vẫn xin lỗi“Thực, thực xin lỗi, em không phải cố ý, không phải cố ý… Á, anh làm gì vậy!”“Em làm ướt quần áo của anh.”Vệ Cung Huyền liếc mắt một cái, giống như cô cùng câu hỏi phi thường ngây thơ. “Anh đương nhiên nên tắm lần nữa.”“Tắm, tắm rửa?” Giống như… “Vậy sao anh cởi quần áo của em làm gì?!”“Hình như nó là đồ của anh mà?”Vệ Cung Huyền lúc này đây ngay cả liếc cô một cái đều không có, thoải mái đem áo sớmi bỏ vào giỏ đồ, một lần nữa mở nước, Nguyễn Mộng há hốc mồm nhìn anh. Cô đứng không vững liền ngã vào lòng anh, làm văng vô số bọt nước trong bồn tắm.“Khụ khụ, khụ khụ…”Cô che miệng ho khan, thời điểm trượt chân có uống chút nước…“Người đã lớn, sao không cẩn thận một chút?”Ngoài miệng nói vậy, nhưng Vệ Cung Huyền vẫn vỗ vỗ lưng Nguyễn Mộng. Tình cảnh bất ngờ khiến cô cả kinh không biết làm sao, theo bản năng đã muốn chạy, lại bị Vệ Cung Huyền dùng hai chân vậy ở trong bồn tắm lớn.“Sặc à?”Nguyễn Mộng vội vàng lắc đầu, “Em tắm xong rồi…”“Em làm ướt anh.”Cho nên… Chuyện này cùng tắm rửa có quan hệ gì sao?Bộ dáng Nguyễn Mộng ngây ngốc làm Vệ Cung Huyền động lòng, anh nhếch khóe môi.“Thật giống trẻ con.”Trong bồn tắm, những giọt nước trong suốt chảy xuống làn da trắng của cô, trông cô giống như những tiểu hài tử trên gốm sứ truyền thống Trung Quốc, trắng trẻo mập mạp, bộ dáng thoạt nhìn rất đáng Mộng tuy rằng không biết trong lòng Vệ Cung Huyền đang nghĩ cái gì, nhưng từ cảm giác vật dưới thân đang dần biến hóa. Thậm chí cô cảm thấy Vệ Cung Huyền có phải trúng tà hay không? Bộ dáng mập mạp như vậy cũng có thể làm cho anh cảm thấy hứng thú?Vệ Cung Huyền anh có dạng mỹ nữ nào chưa thấy qua, một Nguyễn Mộng thì tính là cái gì? Cô thậm chí ngay cả mỹ nữ tầm trung cũng không phải!Hơn nữa… Cô – Giống như đứa trẻ? Anh cho tới bây giờ đều chỉ cảm thấy cô tâm cơ thâm trầm bụng dạ khó lường, không chịu trách nhiệm với đứa con, không phải người vợ tốt, khi nào thì cảm thấy cô giống một đứa trẻ?!Vệ Cung Huyền không cho Nguyễn Mộng thời gian để suy nghĩ, ngón tay anh rất nhanh đến giữa hai chân cô, tìm hạt châu thẹn thùng làm cứng lên. Nguyễn Mộng rất nhanh liền ngã trong lòng anh, chỉ có thể thở mắn, may mắn là ở trong nước, anh mới nhìn không thấy cô có bao nhiêu động tình. Nguyễn Mộng không hiểu, vì sao bản thân lại trở nên mẫn cảm, bị anh chạm vào một chút liền xuất ra nhiều nước như vậy, trước kia cô không phải như thế.“Không cho thất thần.”Vệ Cung Huyền cúi đầu, xác định cô có thể tiếp nhận liền động thân đi vào. Nguyễn Mộng thét lớn một tiếng ngã trên đầu vai anh, bọt nước bởi vì bọn họ mà văng ra khắp nơi, trên đất có không này đây Vệ Cung Huyền không cố kiên trì, rất nhanh liền bắn vào trong cô rồi ôm cô ra ngoài. Nguyễn Mộng mơ màng bị anh ôm đi, bụng rỗng vang lên. Cô đói, Vệ Cung Huyền tựa hồ cũng hiểu, đem cô đặt ở trên giường, rồi bước Mộng mơ mơ màng màng nằm một lát, liền giãy dụa ngồi dậy suy cơm trưa cũng chưa ăn, lại bị anh ở trên giường làm một lần, trong bồn tắm lớn một lần, còn có ở vách tường phòng tắm lại một lần, cho dù thân thể làm bằng sắt cũng chịu không cô đi đến phòng khách, trong phòng bếp truyền đến một loạt thanh âm bum bùm chói tai, như là thanh âm bát đĩa va Mộng cứng đờ cả người…. Cô nhìn vào phòng bếp, ánh mắt giống như đang hỏi Anh đang làm cái gì?Vệ Cung Huyền buông dao“Xem ra anh không có khả năng nấu cơm rồi.”Nhìn ra phía sau anh, đồ ăn nằm hỗn độn trong phòng bếp. Nguyễn Mộng đột nhiên cảm thấy đầu to ra, hiện tại thân thể cô đã không thoải mái, anh còn quấy rối, cuối cùng người thu dọn còn không phải là cô dài một hơi, cô gian nan tìm chổi đem đến, ngồi xuống bắt đầu thu dọn -Xương sống thắt lưng cô sắp đứng không nổi dọn dẹp, Nguyễn Mộng bắt đầu suy nghĩ lung đến trước kia học đại học, nhìn thấy nam sinh lãng mạn thổ lộ hoặc là cầu xin bạn gái tha thứ, rất nhiều trong đó đều là cảnh bên ngoài sân, dưới phòng ngủ, dùng nến xếp thành một vòng trước giờ cô đều không nghĩ đến chuyện những thứ kia cuối cùng đều là ai thu dọn, khẳng định không phải là nam sinh này.“Để anh.”Cây chổi trong tay bị cướp đi, người được kéo lên, bả vai ấn xuống ghế tựa trong phòng Cung Huyền cau mày thu dọn tàn cục, lần đầu tiên thừa nhận bản thân được xưng là vạn năng cũng có chuyện làm không Mộng xem anh thu dọn, bụng càng ngày càng đói. Cô cũng ngồi không được, liền đến trước tủ lạnh nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn bên trong, cảm thấy làm cơm rang hải sản vẫn dư tôm, mực cùng sò lấy ra rửa sạch sẽ, lại cắt thành miếng nhỏ tinh tế, hành băm nhuyễn, hạt tiêu, cơm là ngày hôm qua thừa lại, không có hư, còn có thể Mộng mở lò vi ba ra, cô không thích dùng lò vi ba, nhưng ở thời điểm vội vã nấu cơm cũng sẽ dùng một Cung Huyền thu dọn xong, anh đứng ở phía sau, xem cô lưu loát đem hành cho vào chảo phi cho thơm, sau đó tiếp tục cho sò, mực, tôm vào. Trong phòng bếp rất nhanh liền tản ra mùi thơm mê Mộng nhanh chóng mở máy hút khói, rồi thêm hạt tiêu vào chảo cơm rang hải sản, mùi tiêu cay nồng làm cô nhịn không được ho khan một tiếng. Xương sống thắt lưng cực kỳ đau, kỳ thực cô cũng không có thèm ăn, cảm giác đói là phản ứng sinh lý bình thường rang hải sản nhanh chóng làm xong. Nguyễn Mộng đem dĩa cơm để lên bàn rồi ra phòng khách gọi điện thoại cho một nhà hàng đặt cho Vệ Cung Huyền một phần bít tết, salad cà rốt cùng cà phê. Khi cô quay người lại, phát hiện anh đang cầm thìa ăn cơm rang!“…Anh…”Vệ Cung Huyền liếc nhìn cô một cái“Anh như thế nào?”Lại ăn thêm một thìa.“Trong tủ lạnh không có bít tết cùng cà rốt, anh thật sự rất đói bụng, hiện tại em đã gọi cho anh một phần rồi.”Cô lộ ra sắc mặt lo lắng“Anh đừng ăn…”Nói xong liền lấy tay muốn mang dĩa cơm đi, lại bị Vệ Cung Huyền cự tuyệt“Anh cảm thấy hương vị này cũng không tệ.”Nguyễn Mộng nhịn không được nghiêng đầu, đúng lúc này bụng cô kêu lên. Vệ Cung Huyền sửng sốt một chút, đứng dậy cầm cái thìa nhét vào tay cô“Ăn đi.”Đùa phải không… Vệ Cung Huyền sẽ cùng cô ăn cơm, lại là cùng một dĩa?Nguyễn Mộng nào dám“Em không đói bụng, anh ăn đi.”Vệ Cung Huyền nhìn cô một cái“Bụng em vừa mới kêu.”Nguyễn Mộng tiếp tục lắc đầu, đến bên tủ lạnh, từ bên trong lấy ra sữa chua, rồi đến ngồi trên lưng cô thật vừa đau vừa nhức. Hai chân dường như không có tri giác, thật thống khổ… Cô nhìn Vệ Cung Huyền ăn, càng nhìn càng nhíu chặt chân là Vệ Cung Huyền…một chút cũng không giống!Đừng nói với cô cái gì đây là phúc lợi khi sống lại, cô không tin! Cuối cùng kết cục cũng đều sẽ giống nhau, cô vẫn không chiếm được anh! Cho nên như bây giờ thì tính cái gì?!Đột nhiên có hứng thú đối với thân thể của cô, đột nhiên nói chuyện với cô, đột nhiên không muốn ăn bít tết cùng salad cà rốt… tất cả, tất cả những chuyện đều giống như đang nằm mơ. Cô không tin, một chút cũng không tin!Đúng vậy, cô không tin, một chút cũng không tin. Hiện tại tốt đẹp nhưng mà sau này là cô ôm gối cô đơn một mình. Cô không phải đồ ngốc, cô sẽ không lại si tâm vọng dù còn yêu Vệ Cung Huyền, Nguyễn Mộng cô cũng sẽ không giống kiếp trước, gắt gao giữ chặt anh, cuối cùng tất cả cũng đều mất mà vẫn không nguyện cùng anh ly hôn. Cô sẽ không như vậy, tuyệt đối sẽ không!Ngồi một lát, chuông cửa vang lên. Nguyễn Mộng đứng lên, nhưng động tác Vệ Cung Huyền nhanh hơn“Em ngồi đó đi.”Nói xong liền đi ra chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi ở trong phòng bếp, anh nhanh chóng trở lại trên tay cầm theo hộp thức ăn, mở ra bên trong vẫn còn nóng thực Nguyễn Mộng một chút cũng không thích cơm Tây. Cô tình nguyện gặm bánh bao cũng không nguyện ý ăn mấy thứ này, nhất là bít tết cùng salad cà Vệ Cung Huyền đã đem mọi thứ để ở trước mặt, cô lại đói bụng, trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp, chỉ có thể chậm rãi cầm lấy dao cảnh trước đây của cô cũng không phải bình thường, cô cũng không phải chưa thấy qua thế nào là cuộc sống giàu sang, nhưng mà kiếp trước sau khi gả cho Vệ Cung Huyền, cái gì nên học không nên học tất cả cô đều học hết, tuy nhiên cuối cùng một chút hiệu quả cũng không Cung Huyền không thương cô chính là không thương cô. Cô cưỡng cầu cũng vô Mộng mê mang nhớ tới trước kia từng xem qua một quyển sách. Bên trong nói cái gì là của mình thì nhất định sẽ thuộc về mình, ngược lại vốn không phải của mình thì có cưỡng cầu cũng vô dụng. Đạo lý đơn giản như vậy, cô thế nào đến chết cũng không hiểu?A không, thời khắc cô chết liền hiểu. Quả nhiên con người cần trải qua thời khắc mấu chốt mới có thể chân chính trưởng thể đau nhức, ngay cả răng miệng cũng đều không có sức lực. Nguyễn Mộng cố sức cắn miếng bít tết, kỳ thực cô tuyệt không muốn ăn món này.
Tâm trạng Nguyễn Mộng rối bời, không biết phải làm sao. Cô cắn môi, vùi mình ở trên giường, kéo chăn đến tận cổ, chỉ để lộ gương mặt bánh bao tròn ngoài dự đoán của cô, Vệ Cung Huyền đã đến thư phòng, hiện tại cô hoàn toàn tự do. Thế nhưng, nghĩ đến việc phải cùng Vệ Cung Huyền ngủ chung, còn phải “mỗi ngày đều vui vẻ sống tốt” với anh, cô liền cảm thấy tức giận!Cô nuốt một ngụm nước bọt, nhắm mắt lại, cầu mong cho giấc ngủ mau đến. Tuy nhiên, càng muốn ngủ thì đầu óc lại càng tỉnh táo. Cuối cùng, Nguyễn Mộng ngồi bật dậy, vén chăn, nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức đối diện. Kim đồng hồ vẫn nhích đều, dù cô trừng mắt đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài vẫn không dừng Mộng bực mình, lại nghẹn trở lại trong chăn, nhịp tim đập mạnh, đinh ninh rằng đêm nay sẽ không tài nào ngủ được, nào ngờ một lúc sau đã lại rơi vào mộng Mộng có một thói xấu, lúc ngủ thích để máy điều hoà ở nhiệt độ rất thấp, sau đó đắp chăn. Mỗi lần chăn bị vén lên cô lại rùng mình một cái nhưng lại lười mở mắt nên toàn bộ thân mình đều cuộn tròn thành một khối rồi tiếp tục này, vào thời điểm cô đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì dường như có một ai đó đã vén chăn của cô và còn nằm đè lên người cô, khiến ngực cô có cảm giác giống như là bị nén bởi một tảng đá, cực kỳ khó giác khó chịu ấy khiến Nguyễn Mộng huơ tay múa chân loạn xạ. Ngón tay mập mạp huy động khắp mọi nơi, vùng vằng, nức nở nhưng cách mấy cũng không chịu mở mắt Cung Huyền vừa tức giận vừa buồn cười. Lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng điệu ngộ nghĩnh này của Nguyễn tay vùng vẫy khắp nơi như muốn đẩy anh ra hoặc như muốn bắt lấy chăn. Đầu như chú heo nhỏ lộn ngược, tựa như đang ngủ rất say chết… Anh rất muốn Mộng sắp nghẹn chết rồi a, bảo cô làm sao hít thở đây? Ngực càng ngày, càng ngày càng nặng – giống như là bị nắm…Nắm? Nắm! Cô chợt mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một người đàn ông. Thế nhưng, ngoài dự đoán của Vệ Cung Huyền, cô lại từ từ … nhắm mắt ngủ Cung Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, đôi tay vẫn còn đặt trên khuôn ngực đầy đặn mà vuốt ve. Mặc dù cô béo mũm mĩm nhưng đôi bánh bao trắng noãn này thực sự là sờ vào thoải mái không chịu đó, Nguyễn Mộng đã từng nghĩ rằng da mình không mấy xinh đã từng gặp qua một vài mỹ nhân đô thị. Bọn họ chẳng phải trát một lớp phấn nền dày cộm mới dám gặp người sao? Nếu không phải cô buồn bực suốt ngày ở nhà không ra ngoài đường phơi nắng, da dẻ có lẽ tốt hơn Cung Huyền là đàn ông, cơ thể so với phụ nữ có phần thô ráp hơn. Lần này chạm vào cô, cảm thấy da thịt cô tựa như miếng đậu hủ mềm non, mịn màng… thật khiến người ta muốn cắn một cũng đã nhắm mắt lại rồi mà, nhưng sao ngực vẫn còn cảm giác rõ ràng vậy? Cô cố chấp cho rằng đây là mộng. Mặc dù trước đó mấy ngày, Vệ Cung Huyền có nói trước tối nay cô sẽ bị giày vò vô cùng thảm. Nhưng trong tiềm thức cô không hy vọng là như tại, Vệ Cung Huyền mê luyến thân thể cô nhưng có ai biết được cô không mê luyến anh lần nữa? Anh chạm vào cô một lần, cô lại kìm hãm được lún càng Mộng ngoài miệng đồng ý thỉnh cầu của anh – mỗi ngày đều cùng anh vui vẻ sống tốt – thế nhưng sau khi đồng ý lại lập tức hối hận. Đang nghĩ đến biện pháp từ chối thì biện pháp còn chưa nghĩ ra đã ý thức được mình sắp bị ăn tới nơi rồi.“Em không mở mắt ra anh sẽ trực tiếp đi vào”Nguyễn Mộng sợ hãi, lập tức mở mắt, thần kinh trở nên khẩn trương cao tiếp đi vào… Cái gì gọi là trực tiếp đi vào?“Anh, anh đừng…”“Gạt em thôi.”Vệ Cung Huyền nở nụ cười hiếm hoi. Khuôn mặt tuấn mỹ nhàn nhạt như ngọn gió xuân, khiến Nguyễn Mộng cảm thấy choáng Mộng yêu Vệ Cung Huyền như vậy, tất cả là vì nụ cười của anh – dịu dàng như tia nắng mặt tiếc, kiếp trước cô chưa từng được anh ban tặng một chút ánh sang nào, dù chỉ là một lần duy nhất.“Anh có làm đau em không?”Dường như muốn để Nguyễn Mộng kiểm chứng lại lời nói của mình, tay anh lại tiếp tục đặt lên trên ngực cô xoa xoa, nắn giác tê dại khác thường truyền đến từ ngực, Nguyễn Mộng hoảng hốt cúi đầu mới nhìn thấy áo ngủ của mình đã bị cởi ra từ lúc nào. Không trách được khi nãy cô có cảm giác hơi lành lạnh. Bây giờ có trách cũng không được rồi – thân thể anh đang đè lên người cô, nhiệt độ so với thân thể cô cao hơn nhiều, muốn cảm thấy lạnh cũng không được.“Không, không đau…”Nguyễn Mộng đáp xong, lập tức muốn tát mình mấy cái. Hic, sao mà ngu dữ vậy, lại trả lời câu hỏi của anh nghiêm túc! Ngu ngốc, cô đối với Vệ Cung Huyền vô cùng sợ hãi, đối với loại vấn đề này cũng hết sức ngu ngơ…“Vậy anh sẽ tiếp tục.”Vệ Cung Huyền Mộng che mặt lại, giả chết. Vệ Cung Huyền đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve, bắt đầu tiến giác không ổn tí nào. Mới bắt đầu Nguyễn Mộng còn chịu được, chỉ sợ rằng chốc nữa thôi cô sẽ không nhịn Cung Huyền kinh nghiệm không nhiều nhưng rất tinh tường, anh nhớ rất rõ từng điểm nhạy cảm của cô, chỉ cần sờ vào nơi đó, Nguyễn Mộng sẽ run một cái hoặc phát ra thanh âm kiều mị dễ nên có thể nói, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Ngu ngốc có như thế nào đi chăng nữa vẫn là ngu ngốc, cô dù đã từng trải qua một kiếp, so với Vệ Cung Huyền kinh nghiệm sống nhiều hơn hắn nhưng lúc này vẫn đang ở thế hạ vậy, cô lại càng cố nhịn. Không sao, Vệ Cung Huyền cũng không gấp, cho dù như thế nào đi chăng nữa anh cũng vẫn có biện pháp đối phó với cô nhiên… Nguyễn Mộng sắp không nhịn được nữa mặt cô trở nên ửng hồng, đôi mắt đen long lanh dưới ánh đèn mờ ảo. Vệ Cung Huyền nhìn thấy biểu hiện cô có chút sung sướng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực sữa mềm mại trắng noãn của cô.“Thoải mái không?”Nguyễn Mộng đánh chết cũng không thèm trả lời loại câu hỏi dâm đãng này, chỉ là cô không ngờ tới, thì ra cao cao tại thượng như anh cũng nói ra những lời tiếc, Vệ Cung Huyền đã khiến cô thất vọng rồi. Biết cô suy nghĩ viển vông, anh tuy không vui nhưng cũng không biểu hiện ra bên ngoài, chỉ mỉm cười đem ngực sữa đặt vào trong tay, khe ngực sâu hun hút nay lại càng trở nên mê người, khiến anh không nhịn được cắn lấy đầu nhũ tiêm của Mộng lúc này đang thả hồn trên mây, đột nhiên ngực bị ai đó cắn lấy vội hoàn hồn trở lại. Vệ Cung Huyền cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt ôn nhu dịu này, cô biết chắc rằng mình không thể giả vờ được kiếp trước cô đã từng xiết bao hy vọng cùng anh thân mật ân ái, mong đợi lúc giao hoan anh sẽ đối với mình dịu dàng một chút, yêu thương một chút nhưng nay khi ngày đó đã xảy ra cô lại cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi.“Nhuyễn, thoải mái không?”Anh hung hăng cắn một cái, nhẹ nhàng Mộng sững sờ, không hiểu vì sao kiếp này mình lại trở nên nhạy cảm như vậy. Chẳng lẽ là do linh hồn cô đã thay đổi rồi hay sao?Nhưng rõ ràng thân thể này là của cô mà. Cô còn mãi suy nghĩ thì bất thần, anh không biết cao hứng thế nào lại cúi đầu hôn lên môi cô, đem đầu lưỡi chiếm lấy khoang miệng của cô. Còn cô, chỉ biết ngây ngốc để cho anh hôn, còn tâm trí thì để tận đâu trước chưa bao giờ anh hôn cô dù chỉ một lần, mỗi lần lâm trận đều là tắt đèn cởi quần áo rồi vác súng lên giường, chấm hết. Căn bản không hề có cái gọi là hôn hay màn dạo đầu. Thế nhưng bây giờ tình thế đột nhiên xoay chuyển khiến cô có chút không thích ứng được.“Ưm…ưm.”Mãi suy nghĩ, Nguyễn Mộng chẳng mấy chốc đã không thở được. Cô nắm chặt bả vai Vệ Cung Huyền, mặt bánh bao kìm nén đến đỏ bừng, mắt ngân ngấn nước.“Đừng, em… em không thở được.”Vệ Cung Huyền cười khẽ, biểu hiện đáng thương của cô gái này rõ ràng khiến anh rất hài lòng.“Nói anh nghe, em cảm thấy rất thoải mái. Nói đi.”Xem ra anh không nghe được chính cô thừa nhận thì không chịu bỏ qua rồi.“Thoải mái, rất thoải mái.”Nguyễn Mộng nói mà thấy mình muốn khóc quá. cô không thể không thức thời a.“Ngoan, anh sẽ khiến em thoải mái hơn nữa.”Nói rồi lại đè lên người Mộng ứa nước mắt. Gì chứ, đây là vui vẻ sống qua ngày sao?Chẳng lẽ vợ chồng muốn mỗi ngày vui vẻ sống tốt đều phải hôn hôn hít hít, ân ân ái ái như thế này sao?Cô huơ huơ cánh tay, dường như muốn đẩy anh ra, mà dường như lại muốn ôm anh thật chặt, không cho anh rời xa cô Cung Huyền cảm nhận được lòng cô đang mâu thuẫn, không nói gì, đầu đặt lên gáy cô, nhẹ nhàng phả hơi thở nóng ấm vào tai cô, tựa như hai người đã yêu nhau từ rất lâu, rất lâu rồi thấy hai người như thế, ai có thể nghĩ rằng tất cả chỉ là giả tạo thôi đây?“Nhuyễn, cứ như thế này nhé. Chúng ta cứ như thế này đi đến hết cuộc đời cũng không phải là không tốt mà, phải không?”Cô khẽ nhấc đầu, mùi sữa tắm thoang thoảng của Vệ Cung Huyền quanh quẩn đâu đây. Hương thơm trên người anh rất tinh khiết, không lẫn tạp chất, khiến người ta có cảm giác dễ chịu an tâm.“… Vâng.”.Cứ như vậy…. Cứ như vậy cho đến khi nào đây? Người phụ nữ kia trở lại, anh sẽ lập tức rơi xa cô. Mãi mãi….Người phụ nữ kia có ảnh hưởng đối với anh như thế nào, cô là người rõ Mộng không nói gì. Lần đầu tiên trong đời, cô chủ động hôn Vệ Cung Huyền.
doc truyen su huyen dieu cua dinh menh